Thơ Thiền

xuanhathudong

Giấc Thu

Mùa thu rong bước trên ngàn
Đừng theo chân nhé, trần gian muộn phiền!
Võng đong đưa một giấc thiền
Xua mây xuống đậu ngoài hiên ta bà.

Bóng tùng thấp thoáng xa xa
Nghe trong thinh lặng ngân nga chuông chùa
Vàng thu chiếc lá sang mùa
Theo sầu vạn cổ cũng vừa rụng rơi.

Nghiêng nghiêng nắng lụa trên đồi
Chiều qua chầm chậm bóng thời gian phai.
À ơi, cát bụi miệt mài
Ngủ đi, tâm niệm trần ai phiêu bồng !..

Như ngày thơ dại giấc nồng
Bên đời có ngọn từ phong vỗ về.
Nhân gian nay khép hẹn thề
Sớm mai thức giấc Bồ đề nở hoa,

Trần tâm sương khói nhạt nhòa
Vén màn sinh tử, bước qua ngậm ngùi.
Mùa thu dỗ giấc trên đồi
Lay ta tỉnh mộng, một lời Tâm kinh

Thiên thu trôi xuống phận mình
Ơ hay.. muôn kiếp gập ghềnh, là mơ!
Trái si mê rụng ơ hờ
Nụ cười lan tận bến bờ.. trạm nhiên.


Thích Tánh Tuệ

Tự Tình Xuân

Xuân nào.. mây trắng thong dong
Bất Giác khởi niệm.. xuống dòng tử sinh,
Lạc trong Sắc, Pháp, Hương, Thinh..
Mở to mắt, chẳng nhớ mình là ai.

Quên rồi ” Diện mục bổn lai ”
Nụ cười xa dấu thiên thai nhạt nhòa.
Giật mình, cõi thế không hoa!
Cũng vừa lúc bóng chiều tà đầu non.

Xuân đi, xuân đến dập dồn
Còn xa cố quận hồn còn vắng xuân.
Dù bao kiếp nửa đường trần
Xuân trong cõi mộng đẹp lòng chút thôi !

Khi nào.. Tuệ giác lên ngôi
Từ bi hoa nở.. đất trời Vĩnh Xuân. 

Thích Tánh Tuệ

Tự Tri

Nhiều lắm Phù Du sống một ngày
Đời mình cũng rứa, có ai hay,
Diễm mộng đêm qua thành triệu phú
Thức giấc, bật cười.. vẫn trắng tay!

Nhà dẫu trăm gian ngủ một giường
Bạc vàng chất chứa ngập trong rương
Một cơn gió ác thành thiên cổ
Thần thức ngục tù trong vấn vương.
Dẫu ta quen biết đầy thiện hạ
Mấy kẻ quan hoài cho.. nén  hương?
Tơ tình bao mối thành xa lạ
Mình lẻ loi đi, Nghiệp dẫn đường.

Vô thường một sớm làm cây chổi
Quét lá mùa thu, quét mạng người.
Nếu hay vạn sự là mây nổi
Thì giờ nắm níu hoặc buông lơi?

Nhiều lắm trăm năm một kiếp người
Đến rồi ai cũng phải Đi thôi.
Hãy sống sao cho đầy ý nghĩa
Để buổi xuôi tay miệng mĩm cười..  

Thích Tánh Tuệ

 

mai

Mai Nở Hiên Trăng 
Nửa đêm gió thoảng hiên chùa
Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang 
Nhà sư bước khỏi thiền sàng
Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.

Tỉ tê giọng dế đêm trường
Ru đời say mộng, phố phường ngủ yên.
Một cành mai nở bên hiên
Chừng như tận cõi vô biên giật mình.

Mênh mang đây chốn hữu tình
Xuân lai, xuân khứ giữa nghìn chiêm bao..
Nửa đêm nhè nhẹ xuân vào
Hiên chùa mai nở ngọt ngào dưới trăng
Nhà sư cười nụ lâng lâng
Hồn tan vỡ mộng bao lần viễn du..
Trong khoảnh khắc, trọn thiên thu
Hạc bay qua lớp sương mù lãng quên. 
Thênh thang cõi ấy không tên
Bỗng về giữa cánh mai bên hiên chùa 

Mai cười hội ngộ trăng xưa
Sư vừa thoát lũy kiếp mơ , Xuân về!.

Thích Tánh Tuệ

chutthoi

Cứ ngỡ nhà tu không biết yêu?
Sống không tình cảm, sống cô liêu
Tháng ngày chỉ biết câu kinh kệ
Chôn đời trong nếp sống quạnh hiu.

Vỡ lẽ… nhà tu cũng biết yêu!
Mà không yêu một, lại yêu nhiều.
Sang, hèn, đẹp, xấu.. đều yêu cả
Tim này không biết rộng bao nhiêu!

Cứ tưởng nhà tu chẳng biết buồn
Ai dè có lúc… lệ thầm tuôn,
Thương đời thống khổ hoài mê đắm
Chẳng biết phương nao hướng cội nguồn…
- Đã thế, còn không thương mến nhau!
Lại gây chồng chất những cơn đau.
” Đường đời chật chội hoài chen lấn ”
Cửa đạo thênh thang.. mãi lắc đầu!

Cứ tưởng nhà tu chẳng biết cười
Ngờ đâu.. ”hàm tiếu” rạng trên môi .
Du hành bất chợt dừng chân lại
Vui thấy người kia giúp đỡ người…

Cứ ngỡ nhà tu chẳng có Tình
Ai ngờ… tình rộng tới muôn sinh.
Cỏ, cây, sông, núi.. đều ôm trọn
Mà vắng bên lòng những sắc, thinh…
.. Vẫn yêu như gió qua màn lưới
Chẳng vướng vào đâu, trút cạn tình
Nắm tay bằng hữu cùng đi tới
Lồng lộng niềm thương trong tiếng Kinh.

Cứ nghĩ nhà tu sống lạ lùng
Đâu dè… tâm đẹp, ý bao dung.
Sông Hằng bao nước tình bao lượng
Có sống gần ai mới tận cùng

Thích Tánh Tuệ

NguyetQuynh_478776048

Khúc Nguyệt Quỳnh 

Đêm nghiêng một đóa Quỳnh hương nở

Ngan ngát ru hồn ai lãng quên.

Thùy miên trong cõi đời sinh tử

Sực tỉnh, trăng tàn, quá nửa đêm..

Khuya nao thiền khách chờ hoa nở

Chén trà chưa nguội đã chiêm bao.

Nắng đêm loang loáng cài song cửa

Thức giấc hoa phai tự lúc nào! 

Nghìn xưa hoa với đời như mộng

Nở đóa vô thường trong cõi mê .

Chỉ thoáng trần tâm vừa giao động

Khuất lấp trăm năm một nẻo về . 

Đêm lắng, hoa vời thiên thu lại

Ai cười vỡ nát mộng hằng sa.

Xưa mê ôm cõi đời si dại

Đâu ngờ … muôn kiếp vốn không hoa!.. 

Trăng lên soi rạng hồn nhân thế

Bụt ngồi bóng đỗ xuống dòng sông.

Hiên chùa một nụ Quỳnh Hương hé

Ai vừa… hội ngộ khắp mênh mông… 

Thích Tánh Tuệ 

________________________________

yeu

TÔI YÊU

Tôi yêu vũ trụ quanh mình

Yêu anh yêu chị yêu mình yêu ta

Yêu con sông rộng bao la

Yêu dòng suối nhỏ hiền hòa loanh quanh

Yêu thông cao vút trời xanh

Yêu từng ngọn cỏ mong manh bên đường

Núi cao vời vợi yêu luôn

Đôi chân bé nhỏ tôi luồn tôi chui

Muôn hoa chớp cánh bên trời

Nhởn nhơ ong bướm cho đời chắt chiu

Yêu hòn sỏi nh hắt hiu

Thân tôi cát bụi một chiều gió bay

Yêu muôn sinh vật quanh đây

Sang hèn lành dữ đều đầy tình thương

Đời tôi chỉ một con đường

Tình yêu này nguyện đem hương cho đời

                    Tâm Từ Nhã

ME

TIẾNG RU NGÀN ĐỜI 

” Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày thức đủ trọn năm.”
Lời Mẹ ru dìu dặt tựa dương cầm
Đưa con trẻ âm thầm vào giấc ngủ …

Mẹ ru con… cho cúc vàng chớm nụ
Cho đêm sang nhắn nhủ gió thu về.
Mẹ ru tình chan chứa một vùng quê
Từng đêm ánh trăng về soi bóng mẹ.

Mẹ ru con trong chuỗi ngày thơ bé
Võng đong đưa theo tiếng mẹ ru hời .
Khi bên trời lác đác giọt sương rơi
Mẹ vẫn thức ngồi ru con đêm vắng .

Ôi bóng mẹ như tượng thần lẳng lặng
Nhìn con thơ trong giấc ngủ say nồng .
Đêm muôn trùng Tình Mẹ ngát mênh mông
Trăng thổn thức soi tấm lòng của mẹ .

Mắt mẹ hiền dấu chân chim đã kẽ
Thời gian trôi tóc mẹ đã phai màu
Bàn tay gầy hằn những vết lo âu
Vì đời mẹ dãi dầu bao khuya sớm .

Dòng sữa mẹ nuôi đời con khôn lớn
Thương con thơ lòng chẳng gợn ưu phiền .
Ôi ngọt ngào dòng sữa mẹ thiêng liêng!
Cho con uống đượm khắp miền thân thể .

Ân tình mẹ rộng sâu như trời bể
Ngàn lời thơ chẳng kể hết ơn Người
Mượn cung đàn muôn điệu, tiếng thơ khơi
Tạ ơn mẹ, tạ ơn Người sinh trưởng .

Mang ơn mẹ, mang ơn nhiều vô lượng
Lời ru xưa âm hưởng chẳng phai tàn .
Thu lại về…. vàng lá rụng ngoài sân
Con viễn xứ chạnh lòng thương nhớ mẹ .

Hoàng hôn xuống chuông chùa ngân nhè nhẹ
Kinh Vu Lan trầm ấm vọng vang lời
Dù mai này đời chia rẻ đôi nơi
Con vẫn nhớ tiếng ru hời của mẹ.

Ai xuôi ngược trong cuộc đời dâu bể
Vu Lan về… lòng nhớ Mẹ chăng ai ?…


Thích Tánh Tuệ

songme

GẬP GHỀNH SÔNG MÊ 

Có người đứng giữa đôi bờ
Bao lần tự hỏi.. biết giờ về đâu?
Quay qua ngó lại, bạc đầu..
Ngập ngừng, bịn rịn, chìm sâu giữa đời.

Đôi dòng kẻ ngược, người xuôi
Đôi bờ lận đận, tới lui muộn phiền.
Tay này muốn vịn cửa Thiền
Tay kia dệt mộng.. trần duyên sa đà,
Lên rừng, nhớ tưởng phồn hoa
Ngồi nơi phố mộng trăng ngà đầu non.

lắm khi gối mỏi chân mòn
Mà hồn chưa mỏi, đời còn mê say
Mắt vừa hướng tới nẻo mây
Vội che khuất bởi bàn tay nhân tình.

Dùng dằng trong chốn tử sinh
Khi ni, lúc nọ… Hỏi mình về mô ?
Dưới lòng nôi một nấm mồ
Biết rồi sao vẫn lửng lơ nẻo về ?
Cây Si với Cội Bồ Đề
Nghiêng đôi bóng đổ nặng nề cõi đêm.

Chợt Vô thường đến gọi tên
Chỉ còn dư lệ trên miền ăn năn.
Xưa kia nếu chẳng dùng dằng
Biết đâu thanh thản nhọc nhằn Tử, sinh!

Trầm luân vì nợ Thế tình
Mong manh hồn nhỏ gập ghềnh sông mê…

Thích Tánh Tuệ

hidden

Chưa.. 

Chưa đi thì chẳng có về
Chưa đến thì cũng chẳng hề ở đây.
Chưa vui vì cuộc sum vầy
Thì đâu buồn.. sẽ một ngày chia xa?

Chưa lại, thì đâu có qua
Chưa bình minh.. chẳng bóng tà huy phai .
Chưa thức, đâu biết đêm dài
Chưa chờ, đâu thấy tháng ngày lê thê..
Chưa yêu, ai biết não nề
Lạy dài ” ba chữ ” ê chề nhân sinh.

Chưa cô độc, kiếp một mình
Thì đâu thương những tâm tình tái tê.
Chưa lạnh lẽo lúc Đông về
Nào thương .. cơ nhỡ bên hè phố đêm.

Chưa một lần biết lặng im
Sao ta nghe được nhịp tim mọi người!
Chưa hề khóc, chẳng biết cười
Chưa cho.. sao tận lòng ngời nỗi vui.

Chưa nhìn xuống.. để ngậm ngùi..
Thì chưa biết ” Tạ ơn đời ” một phen .
Chưa tha thứ được nhỏ nhen
Răng mà.. xóa sạch thói quen giận hờn!.

Chưa hay kiếp sống chập chờn
Nhọc nhằn thương, ghét, thua, hơn.. còn dài..
Chưa lần đến trước Phật đài
Rầu rầu sáu nẻo gọi hoài … chạy quanh..

Chưa lặng thầm ngắm mộ xanh
Bôn ba, tất bật… để thành hư vô.
Và chưa biết tiếng ” Nam Mô..”
Tình trần chưa cạn, chưa khô nặng nề…

Chưa Đi thì chẳng có Về
Chưa Sinh thì Tử chẳng hề gọi tên
Sau mưa, trời vẫn nắng lên
Cửa Vô Sinh vẫn rộng thênh đợi người..

Thiên thu có dáng Phật cười
Còn ta, thấp thoáng bên đời này thôi !!! 


Thích Tánh Tuệ - Kathmandu chiều hạ vàng

________________________

NHAMMAT

Mở mắt, nhắm mắt

Thích Tánh Tuệ

Có khi mở tròn xoe mắt
Mà trong Tâm tối mịt mùng.
Có khi ngồi yên nhắm mắt
Mà đèn tâm vụt sáng trưng.

Nhiều khi đôi mi khép lại
Còn Tâm đi chợ ngoài tê.
Mở to mắt nhìn thực tại
Đẹp thay, chiếc lá Bồ Đề!

- Đôi khi ta cần nhắm mắt
Trước bao cám dỗ cuộc đời.
Sau lưng đóa hồng tươi thắm
Một bầy gai nhọn người ơi!..

- Đôi khi cần nên mở mắt
Rỡ ràng nhịp bước bàn chân.
” Cửa sổ tâm hồn ” trải rộng
Rồi thương nỗi khổ tha nhân..

Mỗi ngày ta nên nhắm mắt
Nhìn lại một ngày đã qua.
Mình thở nhịp đời sâu sắc
Hay là sống vội, qua loa…

Từng ngày ta nên ” mở mắt ”
Nhìn cho rõ mặt người thương.
Mẹ ơi, tóc chiều đã bạc
Biết đâu.. mai nhỡ vô thường..

Đêm sâu vào miền tĩnh lặng
Nhắm mắt làm cuộc hội thần.
Để mai xuôi đời cơm áo
Hiểu rằng mọi thứ… phù vân…

Lắm khi hằng nên mở mắt
Để thấm thía đời bể dâu.
Đằng sau còn gì để lại
Hay là…” sỏi đá.. cần nhau..”?

” Mở mắt ” để rồi ” nhắm mắt ”
Có gì thực ” của Ta ” đâu!
Kìa, bóng chiều rơi khuất núi
Nghìn thu.. bụi cũng qua cầu…

____________________

Vi

Thích Tánh Tuệ

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.

Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã , rời…

Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.

Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
” Đáy nước tìm trăng ” mà vẫn lội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà…

Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai nẻo Giác bàn chân vội ?
” Hỏa trạch ” bước ra, dứt não nề…

______________________________

lungthung

Lững thững đến,Lững thững đi

Huệ Trân 

Lững thững đến,Lững thững đi
Tử sinh vẫn đó, cần chi vội vàng.
Thở vào, mây tím giăng ngang
Thở ra, mưa đã nhịp đàn reo vui

Thế nên,
Em hãy mỉm cười
Trước tâm sân hận, trước lời nghiệt oan.
Hãy lặng thinh,
Thật nhẹ nhàng,
Rải hạt cơm nguội cho đàn kiến tha

Đôi chim, trọ mái hiên nhà
Cọng rơm làm tổ cũng là từ-nhân.
Em ơi,
Hạnh phúc thật gần
Cho đi là nhận bội phần thiện duyên

Hãy cho,
Như kẻ xuống thuyền,
Trên bờ để lại trọn niềm an vui.
Hãy cho,
Để phút cuối đời
Soi gương chẳng thẹn với người trong gương.

_________________________________

ConHac

Cõi Không Mây .

Thích Tánh Tuệ

Sáng nay mây đi lạc
Vào thung lũng núi này
Giật mình dăm con hạc
Vỗ cánh ngà vụt bay .

Mây mỏi mê lười biếng
Ngủ vùi trên rừng cây
Bỗng chuông chùa vọng đến
Chao động khóm mây đầy ..

Ngôi chùa bên kia núi
Có một vị sư thầy
Vừa thỉnh hồi chuông sớm
Cõi lòng không mây bay..

_____________________________________

SÁM HỐI

                                                                                                                                       

                          Diệu Thủy

Gập đầu lễ Phật hồng danh

Tâm nhiên tự tại lòng con phơi bày

Thiết tha quỳ dưới chân Thầy

Con xin sám hối ăn năn lỗi lầm

Nguyện xin thanh tịnh chơn tâm

Mở lời ái ngữ ân cần dễ thương

Yêu đời yêu kẻ thê lương

Nhân hòa từ ái làm nền bước đi

Chấp tay hướng Phật xin ghi

Cho con mãi mãi về bên cạnh người

Đời đời kiếp kiếp không thôi

Thiện tri hữu thức là người bạn thân

Lại còn bao nẽo trầm luân

Áo tràng tinh khiết theo cùng bên con

Hồng danh lễ Phật viên tròn

Con xin bái sám noi gương theo người

Con là vị Phật tương lai

Chơn tâm hiển lộ, nụ cười an nhiên

________________________________________________________

Đất mẹ bao tình

Thích Tánh Tuệ

image

Có những sớm từng bước chân nhè nhẹ
Ta chợt nghe đất thở dưới chân mình.
Nghe cây lá ngạt ngào từ đất Mẹ
Dâng hương đời , thương mến mọi hàm linh.

Ta quỳ xuống thật gần ôm hôn đất
Như trọn đời mặt đất chở chuyên ta.
Được truyền trao bài học sâu xa nhất
Lòng bao dung , chấp nhận rất nhu hòa.

Đời lắm lúc cho ta nhiều biến động
Đất ân cần hiến tặng những mầm xanh.
Người mấy độ cho nhau niềm tuyệt vọng
Đất yêu thương dâng trái ngọt , cây lành.

Rồi mai đây ta  trở về với đất
Nằm nghe chân thiên hạ bước âm vang ,
Bước yên bình như vỗ về mặt đất
Bước không hồn , vội vã , bước hoang mang…


Vía Địa Tạng 7. 2010

________________________________________________________

Gương xưa(*)

  01/10/2010 09:00:00  Thích Tánh Tuệ

image

... Trên hoang mạc tử sinh

Bước lữ hành cô độc

Chênh vênh một bóng hình

Đổ dài bên triền dốc.

Lần qua vùng khó nhọc

Không một bóng cây già

Bụi mù cùng gió lốc

Nắng quái bỏng làn da.

Người , lòng vẫn thiết tha

Miệt mài theo định hướng

Trực chỉ chốn Phật đà

Cầu pháp mầu vô thượng.

Sắc son cùng lý tưởng

Thà gục chết giữa đường

Còn hơn quay đầu lại

Sống giữa lòng quê hương.

Ôi ! chí nguyện siêu phương

Nghìn năm còn lưu dấu

Vi` Phật pháp miên trường

Sáng soi đời mai hậu.

Ngài là sao bắc đẩu

Giữa sa mạc muôn trùng

Gương xưa hoài chiếu diệu

Một tấm lòng kiên trung

(* ) Cảm tác về Ngài Đường Huyền Trang khi học Duy Thức

  AI HAY!

                                Thích Tánh Tuệ

Ai hay trong một tách trà

Có hồ sen ngát mượt mà dâng hương

Ai hay trong gió ngàn phương

Đã mang hơi thở trùng dương xanh ngời

Tay em cầm mảnh giấy rời

Nhìn sâu… chiếc lá trên đồi nằm im .

Ai hay trong một cánh chim

Chở theo nỗi nhớ trái tim xa nhà.

Hữu thân giữa chốn Ta Bà

Là vương bóng dáng hằng sa luân hồi

Ngửa bàn tay dưới mặt trời

Lặng nhìn, hội ngộ bao đời xa xôi…
Nên người nào có xa tôi!

Tôi và thế giới chẳng rời xa nhau .

Khi người mang vết thương sâu

Hồn tôi lân mẫn nguyện đau vì người

Khi người nở một nụ cười  

Bàn chân tôi bước thảnh thơi nhịp cùng .

Ai hay một trái tim nồng

Mở ra ôm được muôn lòng thế gian!

__________________________

Có hề chi!  

Thích Tánh Tuệ

Hề chi một chiếc lá rơi .
Mùa thu vẫn cứ đẹp ngời nhân gian.
Gió lay giàn mướp hoa vàng,
Lời ru mẹ vẫn nồng nàn, mênh mông…

Hề chi một đóa xuân hồng
Bình minh nở thắm, chiều trông phai tàn.
Trong vườn còn huệ, còn lan
Người ta đâu chỉ ngó ngàng hồng thôi ?.

Hề chi một ánh sao rơi
Bầu trời đêm vẫn tuyệt vời ngàn sao.
Ánh sao lịm tắt phương nào
Con đóm đóm nhỏ tự hào sáng hơn!

Hề chi, vắng mợ chợ buồn
Người ta vẫn cứ bán buôn rộn ràng.
Đầu thôn, cuối xóm, giữa làng
Ai vì mợ vắng vội vàng hỏi thăm ?.

Hề chi thiếu một thẻ trầm
Mà bàn thờ Bụt lặng thầm khói hương.
Sư đi hóa độ hoằng dương
Điệu ra tiếp khách thập phương thế thầy.

Hề chi con sáo xa bầy
Mà đàn sáo nọ từ rày lặng im.
Có con nào nhọc bay tìm
Còn chăng giọng hót trong tim bạn bè .

Hề chi trên lối khuya về
Đèn đường vụt tắt, nặng nề bước ai .
Nắng khuya vằng vặc canh dài
Không đèn còn ánh trăng cài ngõ đêm.

Hề chi một phận đời riêng
Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời.
Thiếu ta, đời cũng vậy thôi!
Ta là hạt bụi giữa đời bao la…

Bodhgaya mùa lạnh 12. 2011

7 Comments

7 thoughts on “Thơ Thiền

  1. Năm tháng qua rồi có nhạt phai ?
    Tuổi xuân đằm thắm nét trang đài.
    Nắng vàng đêm đến đâu còn rực
    Mây trắng chiều về phải lượn bay
    Vũ trụ xoay vần : ngày tháng hết
    Phù sinh đổi chác : đến nơi này
    Trần gian dạo bước, thôi đành nhé :
    Cát bụi quay về, chẳng kể … ai

    • Mẹ…

      Mẹ ơi vô sự đi mà
      Tụi con đã lớn mẹ đà lo toan
      Còn mang cái nghiệp đa đoan
      Đôi vai bé nhỏ đảm đang một đời.

      Mẹ anh hùng của con ơi
      Con thương mẹ lắm muôn ngàn xót xa
      Đôi tay níu bóng mẹ già
      Như sương phủ động giọt đà long lanh
      Mỏng manh tinh khiết trong ngần
      Một đời chất phác viên dung hiền hòa.

      Bao nhiêu mới đủ gọi là
      Đền ơi báo hiếu mẹ già ân sâu
      Bao nhiêu vật chất phù du
      Chẳng bằng một lễ khẩn đầu tạ ơn.
      Nhất tâm hồi hướng vạn thường
      Mong mẹ luôn mãi bình yên cuối đời
      Hạnh phúc trong mỗi nụ cười
      Tĩnh lặng hơi thở bình yên điều hòa.
      Mẹ là viên ngọc tinh khôi
      Cho con mang suốt cuộc đời mẹ ơi!
      –Diệu Thủy–
      Vu Lan 2012

  2. BỒ ĐỀ

    Ngọc quí ẩn trong đá
    Hoa sen mọc từ bùn
    Nên biết chổ sanh tử
    Ngộ vốn thật Bồ-đề.

    _Minh Lương_

    Bodhi
    Precious jewels are hidden in the stone.
    Lotus grow from the mud.
    Once enlightened, you will know that
    The world of birth and death is Buddha land.

  3. TA KHÔNG PHẢI LÀ TA

    Ta bước đi trong chân mây tỉnh lặng
    Trong sương mờ dày lớp bụi trần gian
    Trong tiềm thức, ta buông dài tiếng thở
    Chợt nhận ra ta trong cõi ta bà

    Ta Chợt nhận ra ta hư ảo
    Với căn thân cát bụi thế gian
    Trong giấc mộng đời ta say ngủ
    Trói thân ta trong cát bụi vô thường

    Ta tỉnh lặng trong từng hơi thở
    Lắng chân tâm để tìm lại chính ta
    Để tìm lại những gì ta lạc mất
    Để biết rằng: TA KHÔNG PHẢI LÀ TA.
    Minh Nguyện

  4. Ta tìm thấy gì ???

    Tìm trong quá khứ có tương lai
    Tìm hương vô tận cũng đã phai
    Tìm gió chiều đông ngày cuối hạ
    Nhìn nghiệp ngày nay, thương ngày mai.

    Tìm trong hơi thở có tử sinh
    Tìm bóng hoàng hôn lúc bình minh
    Tìm trong giòng máu luân lưu gió
    Nhè nhẹ ra vào, vưọt tử sinh.

    Tìm trong ganh tị chút đáng thương
    Gắm án mây trôi thấy trùng dương
    Tô thêm Tự Ngã màu Vô Ngã
    Nhìn sâu để hiểu, hiểu để thương.
    Chơn Nguyên

  5. TRĂNG SÁNG ĐẦY CÕI TÂM

    Trăng ơi từ đâu đến
    Có phải cánh rừng xưa?
    Đêm nay trăng bất chợt
    Ghé lại mai’ hiên chùa .

    Trăng ơi từ đâu đến
    Có phải từ biển xa .
    Chiều nao thuyền ghé bến
    Chở đầy ánh trăng ngà.

    Trăng treo đầu ngọn sóng
    Trăng vời lên núi cao
    Lững lơ đầu ngọn cỏ
    Rồi về trong chiêm bao.

    Khuya nao ta thức dậy
    Trăng rụng sau hiên chùa ,
    Áo cà sa vớt vội
    Trăng thoát hình đong đưa.

    Trăng về bên Núi Thứu
    Thăm pháp hội nghìn năm,
    Hẹn ta ngày trở lại
    Trăng sáng.. đầy cõi tâm.

    Tác giả: Thích Tánh Tuệ

  6. Xuân khứ bách hoa lạc,
    Xuân đáo bách hoa khai,
    Sự trục nhãn tiền quá,
    Lão tùng đầu thượng lai.
    Mạc vị Xuân tàn hoa lạc tận,
    Ðình tiền tạc dạ nhất chi mai.
    Tạm dịch:
    Xuân đi trăm hoa rụng,
    Xuân đến trăm hoa cười,
    Sự việc trôi qua mãi,
    Trên đầu già đến rồi.
    Chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hết,
    Ðêm qua sân trước một cành mai.
    Thiền sư Mãn Giác

Chia Sẻ Ý Kiến

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s