Archives

Tại Sao Phải Hành Thiền?

Một nhóm người hành hương đến thăm Ngài Ajahn Chah, hỏi Ngài ba câu hỏi lớn:

1. Tại sao Ngài hành thiền?

2. Ngài hành thiền như thế nào?

3. Kết quả việc hành thiền của Ngài ra sao?

Nhóm người hành hương này là những vị đại diện cho một tổ chức tôn giáo Âu Châu đã đến gặp nhiều thiền sư ở Á Châu để hỏi những câu hỏi trên.

Nghe ba câu hỏi này, Ngài Ajahn Chah nhắm mắt, trầm ngâm một lát, rồi trả lời bằng cách hỏi lại ba câu hỏi khác:

1. Tại sao quí vị ăn?

2. Quí vị ăn như thế nào?

3. Sau khi ăn xong quí vị cảm thấy ra sao?

Nói xong Ngài cười.

Về sau Ngài giải thích rằng: Những lời dạy của Đức Phật nhằm mục đích hướng dẫn mọi người hãy trở về với Trí Tuệ nội tại của mình, trở về với Giáo Pháp tự nhiên của mình. Bởi thế nên Ngài muốn nhắc nhở những vị hành hương này không cần phải đi khắp Á Châu tìm kiếm lời giải đáp mà hãy trở về tìm hiểu phần bên trong của mình.

Ajahn Chah

CHUYỆN NGƯỜI MÙ và NGƯỜI QÙE

Photo: Thước đo của một người tu hay đang hướng tâm tu không phải là kiến thức nhiều, nghe nhiều, đọc nhiều, hoat động & truyền bá Phật pháp nhiều. Mà là Chánh niệm, Tỉnh Giác - bớt tham-sân-si, chấp ngã, sống với bốn tâm cao thượng Từ, Bi, Hỉ, Xã, & không phân tích, chỉ trích mọi người. Điều này được phản ảnh qua ba nghiệp thân, khẩu, ý thanh tịnh, lắng đọng của người đó.  Namo Buddhaya  __(())__

Mời bạn cùng ngồi, tôi xin kể bạn nghe một câu chuyện:
 Có một người bị mù và một người bị què chân sống chung với nhau trong một gia đình,  trong đó có vài người khác cùng chung sống để giúp đỡ cho họ. Song một hôm những người kia đều có việc phải ra ngoài, người đi câu cá, người đi mua sắm, người đi chơi,  người mù và người què là những người còn lại trong nhà. Trong cái ngày đặc biệt ấy căn nhà bỗng xảy ra hỏa hoạn, người mù không thấy được đường nên không thể thoát ra được. Người què thấy được, nhưng không có đôi chân lành lặn để đi ra. Thật nan giải! Chắc chắn họ sẽ bị chết cháy thôi! 

Lúc đó, có một vị thiện tri thức cho họ lời khuyên: ” Các anh đều có thể thoát được nạn cháy, có thể thoát ra được ngôi nhà lửa này. Làm cách nào để thoát? Người mù hãy sử dụng đôi mắt của người què và người què sử dụng đôi chân của người mù.” Họ liền theo chỉ dẫn của thiện tri thức. – Có phải người què móc mắt của mình ra rồi gắn vào hốc mắt của người mù chăng? Bất kỳ một cuộc giải phẫu với phương pháp ấy đều thất bại cả. Nếu như người ta tìm cách gắn đôi chân của người mù vào thân của người què cũng đều là vấn đề nan giải, vượt qua ngoài quy luật tự nhiên. Thế thì họ làm sao? 

Họ tạo ra một tình huống tốt nhất bằng cách người mù cõng người què. 
Người què có mắt nên hướng dẫn: ” Quẹo phải, quẹo trái, đi thẳng,” 
người mù có đôi chân, tuy không thấy đường nhưng có thể ( Tin ) nghe được lời chỉ dẫn của người què. 
Nhờ nghe lời khuyên đúng lúc và hợp lý, cả hai đều tự xoay xở để tự cứu được mình.

Thưa, nếu chúng ta chỉ đơn thuần có Niềm Tin mà không được Trí Tuệ soi sáng,
 chúng ta sẽ bước những bước chân (hành động) mù lòa . 
Nếu chúng ta có Trí Tuệ mà không có Niềm Tin, chúng ta có cái
 ” thấy xa trong rộng ” nhưng lại hạn chế bởi sự què ( không hành động ) 
nên rốt cùng cũng không có lợi ích chi. Niềm Tin & Trí Tuệ 
là đôi cánh bất khả phân của người tu Phật vậy

Thích Tánh Tuệ

KHI KHOA HỌC NHÌN THẤY ĐỨC PHẬT

Bầu trời chúng ta đang ngước nhìn, khoa học ước đếm có hàng tỉ ngôi sao. Mà trái đất chưa thể lớn bằng một ngôi sao. Phi thuyền của nhân loại mới chỉ bay đến một số ngôi sao trong hệ ngân hà.
 
Kinh Phật mô tả, một dải ngân hà được gọi là đơn vị thế giới. Cứ một ngàn dải ngân hà được tính là một tiểu thiên thế giới; một ngàn tiểu thiên thế giới là một trung thiên thế giới; một ngàn trung thiên thế giới là một đại thiên thế giới.
Trong vũ trụ lại có trùng trùng đại thiên thế giới như vậy. Người tu đạt toàn giác (Phật) tức câu thông với vũ trụ, thấu suốt quy luật vận hành của vũ trụ, rồi đem sự thấy biết đó nói lại với các cõi nước thấp thua.
Phật do vậy có thể hiểu đồng nghĩa với vũ trụ. Để thấy rằng Phật không sáng tạo ra vũ trụ, không chế định ra luật nhân quả luân hồi, mà vũ trụ vốn thường hằng từ vô thỉ dù cho Phật có ra đời hay không.Những khám phá vĩ đại của ngành khoa học vật lý lượng tử đem đối sánh với kinh điển nhà Phật đã phần nào hé lộ chân tướng vũ trụ trong con mắt và sự hiểu biết của loài người.

Khám phá về đời sống thực vật, cũng vui ghét giận hờn trước thái độ đối xử của con người. Một kẻ cầm dao chặt cây, từ trường đo được méo xệch chứng tỏ cây đang run sợ. Cũng cầm dao song người ấy chỉ giả bộ, từ trường phẳng lặng cho thấy cây đi guốc trong bụng người.

Rồi cùng thể “vô tình” với cây là nước; khoa học phát hiện nước có biểu cảm, có “kiến, văn, giác, tri”; nước hiểu sâu sắc ý nghĩ cũng như mọi ngôn ngữ trên hành tinh.Thậm chí cốc nước đặt ở Nhật, nếu một người ở Việt Nam quán tưởng yêu thương hay hờn giận một chiều, khi đem kết tinh, chụp lại sẽ cho ra hình ảnh đẹp như kim cương hay xấu như trái thối ứng với niệm của người đã quán đó; có nghĩa không gian bị xóa nhòa.

CÓ NHỮNG KHOẢNG TRỐNG KHÔNG PHẢI ĐỂ LẤP ĐẦY

ConHac 

Có 2 từ thường lập đi lập lại trong FB của nhiều bạn trẻ là: ” buồn và cô đơn ”.

Dường như chưa có ai đi qua thời niên thiếu mà không từng trải cảm giác đó .Cô đơn . Đó là những lúc bạn cảm thấy tâm hồn cô quạnh ngay giữa chốn đông người , đang quây quần bên người thân mà vẫn thấy riêng mình xa cách , đang cùng bạn bè vui đùa mà vẫn thầm tự nhủ : “Nào có ai hiểu
lòng ta” . Cô đơn. Đó là khi tâm sự ngổn ngang trong lòng mà không biết tỏ cùng ai ,kể cả cha mẹ hay người bạn thân thiết nhất . Là khi ta thấy mình như bị bỏ lại đằng sau trong một thế giới đang rộng ra mãi. Là khi ta thấy tràn ngập trong tâm hồn mình một nỗi buồn dai dẳng không tên . Và rất nhiều khi chỉ là nỗi buồn vô cớ. Cô độc là một tâm trạng đáng sợ. Có người trốn chạy sự cô độc bằng cách …ngủ vùi . Có người cố lấp đầy nó bằng niềm vui ồn ào ở Vũ trường hay trong những trò Games , cũng có người gặm nhấm nó bằng nước mắt .Có người thăng hoa vào nghệ thuật . Nhưng cũng có người bị nó bủa vây không lối thoát , để rồi tìm đến cái chết chỉ vì cảm thấy quá cô đơn . Ít hay nhiều , khi rơi vào sự cô đơn , chúng ta đều cảm thấy tâm hồn mình là một khoảng không đáng sợ , và ta tự hỏi : “Phải làm sao để lấp đầy khoảng trống này đây ?” Nhưng , bạn biết không , khoảng trống đó không phải để lấp đầy.. ( *__* )

Bản chất của con người vốn là cô đơn . Đó là sự thật . Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc . Cả những người cởi mở , vui tính nhất , hay những người đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên , vẫn luôn có những
khoảnh khắc không thể chia sẻ cùng ai . Những khoảng trống mà ở đó chỉ mình ta đối diện với chính ta . Không phải vì chia tay 1 người bạn , hay mất đi một người thân , hay khi một mối tình tan vỡ thì nó mới xuất hiện . Khoảng trống đã có sẵn ở đó rồi . Luôn luôn ở đó , trong mọi con người. Tôi sẽ đọc cho bạn nghe bài thơ Haiku này :

” Những lỗ trống trong củ sen
Khi ta ăn. Ăn luôn cả nó.”

Bạn thấy chăng ? Những lỗ trống là một phần của củ sen , cũng như sự cô độc là một phần của đời sống . Vì vậy , hãy nhìn thẳng vào nó . ĐỐI DIỆN với nó. Đừng ngại nói : “Tôi đang buồn. Tôi cảm thấy cô đơn” nếu bạn muốn được chia sẻ . Nhưng cũng đừng ngại nói “Hãy để tôi một mình lúc này” nếu bạn thực sự muốn như vậy . Đừng ngại, vì đó là điều bình thường.Tất cả mọi người trên thế gian này đều thế . Chỉ khác nhau ở một điều: cách chúng ta đối xử với nó .
Nỗi cô đơn tạo thành những khoảng trống . Bạn càng muốn trốn chạy thì nó
càng bám đuổi . Bạn càng muốn vùi lấp thì nó càng dễ quay lại vùi lấp
chính bạn . Điều chúng ta nên làm là đừng nên tìm cách lấp đầy khoảng
trống ấy , nhưng cũng đừng để nó lấp đầy chúng ta . Chúng ta chỉ đơn
giản nhận ra sự hiện hữu của nó , và bình tĩnh đối diện với nó.

Người ta gọi tuổi mới lớn là “tuổi biết buồn” . “Biết buồn” tức là đã chạm
ngõ cuộc đời rồi đó . Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của
khoảng trống tâm hồn . Biết buồn là khi nhận ra rằng , có những lúc ,
mình cảm thấy cô độc . Khi đó , hãy dành cho sự cô độc một khoảng riêng ,
hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó , như một căn phòng trống
trong ngôi nhà tâm hồn .

Mỗi lần vào căn phòng đó , dù tự nguyện hay bị xô đẩy , thì bạn vẫn có thể
điềm tĩnh , tranh thủ khoảnh khắc đó để khám phá bản thân trong sự tĩnh
lặng . Để rồi sau đó , bạn bình thản bước ra , khép cánh cửa lại và trở
về với cuộc sống thường ngày , vốn lắm nỗi buồn nhưng cũng không bao
giờ thiếu niềm vui .

Và, bạn hãy cùng tôi thử tập sống đời phụng sự tha nhân trong từng hành động nhỏ nhặt, khi ta làm việc lợi ích cộng đồng, cái cảm giác cô độc sẽ biến mất một cái tự nhiên như giọt nước được hòa vào trong đại dương bao la..

Cô độc là sống một mình
Cô đơn ở giữa muôn nghìn.. cô đơn.

May all living Beings always live happily,
Free from animosity.
May all share in the blessings
Springing from the good I have done.

Kathmandu ngày Hạ tháng 4
Bodhgaya monk